***

Khi vừa nhìn thấy chiếc xe mang biển số quen thuộc RX340 dừng dưới công ty, Ngôn Hải Lam bỗng dừng bước chân lại ngây ra một lúc.

Đó là chiếc xe của khuất Căng ? anh chẳng đã nói là đi đón mẹ về nhà, hôm nay không thể đến đón cô tan ca được ? sao giờ lại đến, cũng không có gọi điện báo cô biết một tiếng ? nếu hôm nay cô không có tăng ca, thì hai người họ chẳng sẽ không gặp nhau rồi sao ?

Đây đúng là xe của anh không sai ?

Mang một chút hoài nghi không xác định, cô hướng đến chiếc xe đang dừng bên đường, xác nhân lại biển số có sai không trước đã, rồi sao đó mới đưa tay mở cửa xe.

Bị khóa ?

Lần đâu tiên mở cửa xe của anh mà lại bị khóa, Ngôn Hải Lam tiếp tục ngây ra lần nữa, cùng lúc áp mặt vào kính xe, muốn xem anh có trong xe không, hay là có việc đã xuống xe rồi.

Anh ở trong xe, cả người tựa lên tay lái. Là ngủ quên rồi à ? anh đã ở đây đợi cô bao lâu rồi ?

Cô đưa tay gỏ lên của kính xe, cất giọng gọi : “Khuất Căng !

Cũng may người trong xe không có ngủ quên, cô vừa gỏ cửa kính, anh liền tỉnh. Khuất Căng ngẩng đầu lên nhìn thấy cô đứng bên ngoài cửa xe đã khóa, lập tức đưa tay mở khóa cửa ra, để cô có thể mở cửa lên xe.

Anh sao vậy ? không phải đã nói là đi đón mẹ anh sao ? anh đã đợi lâu chưa ? sao lại không gọi điện báo em biết một tiếng vậy ? ” cô vừa vào xe vừa hỏi, không chú ý đến dáng vẻ anh có chút kỳ lạ, anh từ đầu đến cuối không hề lên tiếng cũng không có dáp lại cô, khi đó cô quay đầu nhìn anh mới phát hiện ra.

Sao vậy ? ” sắc mặt anh rất khó coi, vừa nhợt nhạt lại tiều tụy

Anh vẫn không nói câu nào, liền dang tay ôm lấy cô vào lòng, là ôm rất chặt rất chặt.

Khuất Căng ? ” cô lo lắng gọi anh, không biết anh thực ra bị sao vậy.

Xin lỗi ! ” anh bỗng nói lời xin lỗi, giọng nói hiện rõ vẻ khàn khàn nghẹn ngào làm cô sững sốt.

Sao vậy, sao lại xin lỗi em ? ” cô tỏ vẻ không hiểu nhẹ giọng hỏi, vặn vẹo muốn ngẩng đầu lên nhìn anh, anh lại ôm chặt hơn tựa cô vào giữa cổ, không để cô ngẩng đầu lên.

Mẹ anh làm tổn thương em !

Cái gì ?

Năm đó em đến tìm anh, gạt em nói anh không muốn gặp em là mẹ của anh.

Ngôn Hải Lam lúc này ngây ra. “Mẹ ….. anh ?

Mẹ tưởng em là vì tiền mà tiếp cận anh, cho nên vì để đuổi em đi, mẹ nói dối tất cả. ” anh nhè nhẹ gật đầu, tiếp giọng nói. “mẹ không có nói anh nghe chuyện này, ngay cả đến nhắc cũng không, vì vậy anh không hề biết là em có đến tìm anh, không biết em đã đợi anh 1 năm qua, kết quả đợi được lại là ……” ngữ âm của anh bỗng im bặt, không thể nói tiếp được nữa.

Giống như có thể cảm nhận được nỗi thương tâm, hối hận, đau lòng xuất ra từ trong tim anh, Ngôn Hải Lam dang tay ôm lại anh, nhè nhẹ vỗ về anh.

Tất cả đã qua đi rồi, hiện tại mình lại ở bên nhau, rất hạnh phúc, như vậy mới là quan trọng không đúng sao ?

Anh lại ôm cô chặt thêm nữa, không nói câu nào.

Khuất căng ! mẹ anh đâu ? ” cô im lặng để anh ôm vài phút sau mới mở lời hỏi.

Ở khách sạn ! ” anh trầm lặng một hồi đáp.

Khách sạn ? ! ” cô ngạc nhiên lập lại, lấy tay đẩy anh ra, “anh chẳng phải đón bác về nhà sao ? tại sao bác lại còn ở khách sạn ?

Trong màng đêm tỉnh lặng anh nhìn cô không lời, cô nhìn không thấu được biểu tình của anh.

Khuất Căng ?

Sao em lại không hận cũng không trách mẹ, lại dể dàng bỏ qua cho mẹ ? ” anh lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, khàn giọng nói.

Đại khái là do hận người khác không phải là chuyên môn của em. ” cô nói đùa đáp lại.

Anh dao động nhìn khuôn mặt ôn dịu của cô, cảm giác tâm trạng tức giận, oán hận, thương tâm, hối hận, đau lòng, từ từ bị bao phủ trong tình cảm dịu dàng.

Ngôn Hải Lam đưa tay phủ lên cánh tay của anh đang nhẹ vuốt mặt cô, kéo đến bên môi nhè nhẹ hôn lên.

Thực sự đúng ra phải nói là, do em yêu anh, do đó là mẹ của anh. ” cô nhìn vào đôi mắt của anh, dịu dàng mĩm cười.

Do lời nói của cô nhịp tim trong cơ thể mạnh mẻ tăng tốc, Khuất Căng rung động nhìn cô, hồi lâu không nói nên lời.

Sao lại ngây ra vậy ? ” cô đụng nhẹ lên mặt anh mĩm cười nói.

Nói lại lần nữa ! ” anh bất giác nắm lấy tay cô, khàn giọng yêu cầu.

“Nói cái gì ? ” cô ngớ ra.

Câu ban nãy đó !

Ban nãy ? ” cô chớp đôi mắt, bỗng nhiên mĩm cười ngộ ra. “em yêu anh !

Nói lần nữa !

Em yêu anh !

Nói lần nữa !

Em yêu anh !

Nói lần nữa !

Anh thực ra muốn em nói bao nhiêu lần ? ” cô nhịn không được mở lời kháng nghị.

Anh dịu dàng nâng mặt cô lên, lấy ngón cái vuốt ve khuôn mặt cô, sau đó nghiêng người ôm cô một cái lại cái nữa, mới ngẩng đầu lên thấm đậm tình cảm nhìn cô, khàn giọng yêu cầu : “nói lần nữa thôi !

Cô nghe mà nén không nỗi nở ra nụ cười, nụ cười đó rất đẹp rất đẹp, đẹp đến làm anh thất thần.

Em yêu anh ! ” cô thâm tình nói.

Cổ họng của Khuất Căng cứng lên, không thể nói câu nào chỉ đành hôn cô, hôn cô dịu dàng, luyến ái lại thâm tình.

Cám ơn em yêu anh. Trong lòng anh nói với cô.

***

Gia trưởng hai bên gặp mặt, hôn lễ đơn giản ban đầu bỗng trở nên phức tạp lên.

Thực ra thì không thể nói vậy chỉ là thanh niên trẻ tuổi thì thích đơn giản, như các tiền bối lại thích nhộn nhịp, cho nên cuối cùng quyết định hôn lễ sẽ cử hành cùng 1 ngày không đổi, thay đổi chỉ là nơi đãi tiệc từ sản trong nhà hàng thành thao trường, từ 50 bàn thành 100 bàn.

Cho nên lầu trên gọi lầu dưới, ba thì gọi mẹ, mọi người đều gộp lại hết !

Ngày cưới, con gái của Ngôn Hải Lam cũng là lần đầu ra mắt, đẹp như búp bê baby lấy được lòng các chú, các bác, các dì, làm cho mọi người lúc đó quên hẳn chuyện con gái riêng đi, chỉ có Tiêu Mỹ Linh, Lý Tịnh Doanh và Trần Huệ Tình 3 người trong lòng vẫn chưa cam tâm, cố ý nhắc mọi người nhớ lại chuyện đó.

Sao ông trời lại có thể bất công vậy chứ, lại để Ngôn Hải Lam câu được một người đẹp trai giàu có, đến cả con gái của cô cũng quá là xinh đẹp, người thấy người yêu, như vậy đúng là làm ai cũng phải đố kỵ, thật là không công bằng !

A ! là 3 cô đây rồi !

Bỗng nghe tiếng gọi, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy mẹ của phó chủ tịch đang đi đến chổ họ, Tiêu Mỹ Linh 3 người họ toàn thân cứng hết lại.

Trời ạ ! sao mà họ lại xui đến vậy, 100 bàn tiệc đông khách như vậy, sao lại có thể để họ gặp phải người không nên gặp vậy ? họ tiêu rồi !

Bác ! bác gái ! ” Tiêu Mỹ Linh cứng họng nói.

Các cô cũng đến rồi ! tôi lúc nào cũng muốn cám ơn các cô hôm đó đã mời tôi ăn cơm, hôm đó đúng là cám ơn các cô lắm, cám ơn ! ” mẹ Khuất vẻ mặt vui vẻ tươi cười, nói lời cảm tạ.

Tiêu Mỹ Linh thận trọng nhìn bà, không xác định được có phải bà đang châm biếng họ không.

Ngoài ra còn một việc nữa tôi muốn nói với các cô, đó là liên quan đến Baby — cũng là chuyện con gái riêng của Hải Lam. Thực ra Baby cũng là con gái của con trai tôi, con gái ruột, cũng là cháu gái của tôi, việc này cũng trách tôi già hồ đồ, 3 năm trước đã tách đôi uyên ương, cố chấp chia rẻ nhân duyên của họ, làm cho Baby phải mang dang nghĩa con riêng ra đời, cũng may ông trời có mắt, không để cho bà già hồ đồ này tiếp tục phạm sai nữa.

Việc tôi muốn nói chỉ có bấy nhiêu thôi, Hải Lam là cô gái tốt, con dâu tốt, người mẹ tốt, các cô đừng nghe những lời bàn tán hàm hồ, những lời đó không phải thật đâu, người lan truyền những lời hàm hồ đó đều kẻ không có đức, sẽ có báo ứng đó. Thôi được rồi ! các cô chút nữa nhớ ăn nhiều chút, tôi còn phải đi chào hỏi khách khứa nữa.

Vỗ vỗ họ lại vẫy vẫy tay, mẹ Khuất đến rồi lại đi rất nhanh, một lúc đã mất bóng trong cả rừng khách mời.

Bọn người Tiêu Mỹ Linh đứng tại chổ ngây ra, biểu cảm vẫn kinh ngạc ngơ ngác.

Là lổ tai tôi bị vấn đề phải không ? các cô có nghe được không ? ” Tiêu Mỹ Linh hỏi.

Thì ra 3 năm trước họ đã quen nhau rồi, không, đúng hơn là 4 năm trước đã rồi ! ” Trần Huệ Tình ngơ ngác nói.

Nghĩ theo hướng tốt, tụi mình tuy thất bại nhưng cũng vinh quang, ai mà biết được Hải Lam đã ra tay với phó chủ tịch trước tụi mình 4 năm đâu chứ ? tuy thất bại nhưng vinh quang.

3 người họ do dự một hồi, cùng lúc nhìn nhau, lại cùng gật đầu, sau đó biểu cảm đồng thanh “không sai! thất bại vinh quang.

***

Không cho ai có cơ hội quậy tân phòng, Khuất Căng bình yên bế cô dâu của anh vào động phòng, ngày này đối với họ cũng đã trễ đúng 4 năm rồi.

Anh để cô dâu xuống giường, im lặng ngồi bên cạnh cô ngắm nhìn cô dâu của mình.

Đi đi lại lại cả một ngày, lớp trang điểm trên mặt cô sớm đã phai rồi, chỉ còn lại những lớp phấn nứt nẻ, nhưng vẫn là cô dâu đẹp nhất mà anh từng gặp qua.

Cô dâu của anh, bà xả của anh.

Bà xả ! ” anh cảm động gọi, “từ hôm nay trở đi em là vợ của anh.

Và anh là chồng em. ” Ngôn Hải Lam mĩm cười đáp lại.

Bà xả ! ” phản ứng của cô làm anh nhịn không được lại gọi thêm lầu nữa.

Ông xả ! ” cô lại tiếp tục phản hồi lại tiếng gọi của anh.

Khuất Căng bỗng lúc nhắm mắt lại, giống như khó mà thừa nhận thời khắc cảm giác được hạnh phúc này.

Mình đúng là kết hôn rồi đúng không ? ” anh mở mắt nhìn cô hỏi, cảm giác hạnh phúc hiện tại không giống sự thật.

Cô mĩm cười nghiêng người hôn anh, “là thật đó !

Nếu như đây chỉ là một giấc mơ, thì nhất định đừng có gọi anh tỉnh giấc. ” anh thì thào cũng nghiêng người hôn lại cô.

Cô nén không được nhẹ cười lên đáp lại nụ hôn của anh, một lúc sau, nụ hôn của anh càng lúc càng sâu cô lấy tay đẩy ra.

Khuất Căng ngẩng đầu lên nhìn cô.

Em phải đi tắm ! lớp trang điểm trên mặt làm em cảm thấy giống như đang đeo cái mặt nạ vậy, keo xịt tóc trên đầu giống như đang đội tóc giả. ” Ngôn Hải Lam nói.

Được ! anh tắm cho em ! ” anh nhìn cô một lúc, theo đó gật đầu.

Cô bỗng trợn tròn đôi mắt, sắc mặt nhanh chóng ửng đỏ lên.

Em tự mình tắm ! ” nói xong cô đúng dậy hướng về phía phòng tắm, không ngờ anh từ đằng sao đuổi lên, bỗng quàng lấy eo bế cô lên.

Khuất Căng ! ” cô vừa cười vừa kêu lên.

Anh tắm cho em ! ” anh khẩn thiết nói lại, đáy mắt hiện rõ không hề che đậy mục đích và dục vọng. Cô lúc đó cảm nhận được nhịp tim mình tăng nhanh, ngay cả hít thở cũng vậy.

Anh lòng dạ bất lương ! ” cô nhìn anh khàn giọng nói.

Để biểu hiện công bằng, anh không ngại em đối với anh cũng lòng dạ bất lương . ” vẻ mặt anh mờ ám nhìn cô cười.

Dê xồm ! ” cô bất giác lấy tay đấm nhẹ anh một cái.

Anh cái gì cũng chưa làm dê ở đâu chứ ? ” anh vô tội mếu môi, bế cô đi vào phòng tắm.

Tư tưởng ! ” cô chỉ đầu anh.

Tư tưởng ? ” anh nhìn cô ánh mắt bỗng trở nên mờ ám hơn, “sao em biết được anh đang nghĩ gì ?

Nghĩ cũng biết !

Nói nghe thử !

Không ! ” cô nhanh chóng cự tuyệt.

Vậy anh nói ?

Không ! ” cô la lên, nhưng anh không để tâm đến, tự nói ra những việc muốn làm với cô.

Anh muốn tắm cho em ! dùng tay vuốt ve từng inch trên làn da toàn thân em, dùng môi hôn lên chúng. ” anh khàn giọng nói với cô ; “anh muốn làm tất cả với em, chiếm đoạt em trong phòng tắm, để em cưỡi trên người anh …..

Đừng nói nữa ! ” cô bỗng lấy tay bịt chặt miệng anh lại, khuôn mặt ửng đỏ lên ngại ngùng lại mê người.

Anh để cô xuống, hôn lên bàn tay đang để trên miệng anh trước, mới lấy tay gở tay cô ra.

Đúng ! đừng nên nói, chúng ta nên làm ! ” anh nhìn cô với ánh mắt nóng bỏng, khàn giọng nói. “tối nay là đêm tân hôn của chúng ta, bởi vì một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, chúng ta không nên nói, nên làm !” nói xong, anh liền hôn cô.

Đúng vậy ! bởi vì một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng —

Hư ! đừng quấy nhiễu họ.

Đám cười vui vẻ !

  【Toàn văn hoàn thành】