***

Một người phụ nữ đứng tuổi đứng trước toà nhà thương nghiệp lớn vẻ mặt lóng ngóng dẫn đến sự chú ý của các bảo vệ tòa nhà, bảo vệ liền đi đến hỏi lý do bà đến đây.

Xin hỏi bác cần tìm người phải không ?

Người phụ nữ đứng tuổi gật đầu. “Tôi muốn tìm Khuất Căng, tôi được biết cậu ấy đã tới đây.

Khuất Căng ? bác biết cậu ấy làm ở công ty nào không ? ” người bảo vệ hỏi, vì tòa thương nghiệp này ít nhất hiện có 20 công ty trong đó.

Công ty à ? hình như là Kyle thì phải ?

“Kyle ? ” người bảo vệ chao mày, “nhưng trong tòa thương nghiệp này không có công ty đó.

Sao vậy được ? họ đã đưa tôi địa chỉ này mà, là tôi tìm sai địa chỉ sao ? ” người phụ nữ đứng tuổi đưa tờ giấy trong tay ra cho bảo vệ, nhờ anh xem giúp.

Bảo vệ cuối đầu nhìn một cái. “không sai đây đúng là địa chỉ của tòa nhà này, nhưng trong nay thật là không có công ty Kyle, bác có nhớ sai tên công ty không ?

Vẻ mặt người bà hoàng mang nhìn người bảo vệ

Không sao ! bác vào trong ngồi đợi một chút, tôi nghĩ cách hỏi thăm giúp bác xem sao, để xem có tìm được người bác cần tìm không. ” bạo vệ thể hiện lòng tốt, người phụ nữ đứng tuổi phấn khởi cảm ơn, hai người trước sau cùng bước vào tòa nhà.

A Phát ! anh biết có người tên Khuất Căng không ? ” người bảo vệ hỏi đồng nghiệp của mình.

Gì vậy ? ” người tên A Phát quay đầu phản ứng.

Vị phu nhân này muốn tìm Khuất Căng, nhưng bác ấy lại không nhớ cậu ta làm ở công ty nào.

Như vậy thì làm sao tìm giúp bác ấy được chứ ?

Nghĩ cách gì đó giúp bác ấy đi .

Hiện giờ là thời gian nghỉ trưa, cho dù mình đồng ý giúp bác ấy gọi điện thọai hỏi từng công ty, thì cũng chẳng có ai chịu nghe máy.

Điểm này thì tôi chưa có nghĩ tới !

Xem ra vậy chỉ còn lại một cách .

Cách gì ?

Gặp người thì hỏi, nhìn kìa ! có người ăn cơm trưa về rồi ! ”

A Phát chỉ tay về phía cánh cửa lớn, chỉ thấy 3 cô gái dáng vẻ kiêu sa mỹ lệ, vừa đi vừa nói bước vào.

Xin lỗi ! công ty của các cô có vị nào tên Khuất Căng không ? ” người bảo vệ đợi ba người họ đến gần, lên tiếng ngăn họ lại.

Có chuyện gì không ? ” một hồi sau Tiêu Mỹ linh, hoài nghi hỏi.

đây có một vị phu nhân muốn tìm anh ấy, cho hỏi công ty các cô có người đó không ?

Có !

Tốt quá rồi ! không ngờ mới hỏi thôi thì chúng ta đã tìm được người rồi, phu nhân, tìm được người bác muốn tìm rồi ! ” người bảo vệ liền quay người nói với người phụ nữ đứng tuổi đang ngồi bên trong.

Bà gấp rút từ ghế ngồi đứng lên đi về hướng họ. “Thật không ? cám ơn anh ! cám ơn anh ! ” bà không ngừng cám ơn người bảo vệ.

Không cần khách sáo ! bác chỉ việc theo họ thì sẽ tìm thấy người cần tìm. ” người bảo vệ nói xong liền quay người rời đi,

Được. Cô à ! các cô đều quen biết với con trai tôi à ? ” người phụ nữ đứng tuổi tò mò nhìn họ hỏi.

Con trai ?

Bác gái ! bác nói ai là con trai của bác ? Khuất Căng sao ?

Đúng rồi ! các cô có quen không ?

Tiêu Mỹ Linh, Lý Tịnh Doanh và Trần Huệ Tình không hẹn mà cùng quay nhìn đối phương, không dám tin vào trước mắt mình cách ăn mặc bình dị, áo dài bình dị, nhìn giống như phụ nữ đứng tuổi trong một gia đình trung lưu, không ngờ lại là mẹ của phó chủ tịch đẹp trai.

Đây có đúng không vậy ? chắc không ai tự nhiên chạy đến đây để nói đùa chuyện này đâu ?

Bác gái ! bác đúng là mẹ của Khuất Căng ?

Đúng vậy ! tuy là con tôi không giống tôi cho lắm, nhưng mà chính xác là do tôi sinh ra. ” mẹ Khuất cười lớn lên, giống như đã quen với việc bị người khác nghi ngờ rồi.

Xin Lỗi ! con không có ý đó đâu, con chỉ là….” Tiêu Mỹ Linh hít sâu một hơi, lập tức nở ra nụ cười thân thiện. “Bác gái ! bác đã ăn gì chưa ? phó chủ tịch đi ăn trưa chắc là chưa về tới công ty đâu, bác có cần ăn trưa trước không ? con biết gần đây có một quán ăn cũng được lắm đó.

Đúng đó ! giá phải chăng lại ngon nữa, hay là bác đã ăn rồi ? ” Lý Tịnh Doanh mĩm cười tiếp lời.

Tiêu Mỹ Linh nhanh nhẹn nhìn cô một cái, hai người lập tức tâm ý tương thông hiểu ý đối phương đang nghĩ gì.

Bác gái ! bác đã ăn chưa ? ” Tiêu Mỹ Linh thân thiện hỏi lại.

Chưa ! vẫn chưa !

Vậy tụi con mời bác bửa cơm !

Vậy sao có thể được chứ ?

Không sao đâu ! chỉ là một bửa cơm thôi mà ! hơn nữa ngày thường phó chủ tịch rất hay chiếu cố đến tụi con.

Không sai ! tiếc là anh ấy lại không bao giờ để tụi con mời khách, cho nên làm khó cho bác một chút vậy, để tụi con mời đi. ” Lý Tịnh Doanh nỗ lực mời.

Đúng đó ! đi mà ! ” Tiêu Mỹ Linh chấp tay nhiệt tình yêu cầu.

Trần Huệ Tình đứng một bên không biết hai người họ đang quậy cái gì, nên cái gì cũng không nói, chỉ im lặng đứng chờ đợi.

Dưới sự nhiệt tình của Tiêu Mỹ Linh và Lý Tịnh Doanh, mẹ Khuất cuối cùng cũng đồng ý, thế là cả nhóm vừa đi vừa vui vẻ nói chuyện đến quán ăn món trung ngồi xuống ăn trưa.

Do yêu thích vẻ đẹp, nhóm người Tiêu Mỹ Linh bửa trưa ăn rất ít, một phần sà lách trộn thêm một ly nước ép là giải quyết một bửa, do muốn đạt được mục đích, họ phá lệ ăn thêm lần nữa.

Bác gái ! bác ăn thử món gà này đi, thịt gà ngọt mềm lại không nhiều dầu mở, rất ngon đó. ”

Cái này là món sào Khách Gia, chắc bác đã ăn rồi, nhưng mà món sào Khách Gia ở tiệm này sào có vị ngon nhất mà con được ăn đó, bác ăn thử đi. ” (Khác Gia là tên một dân tộc “dân tộc Khách Gia”)

Bác gái ! chọn món vậy đủ chưa ? nếu chưa có thể gọi thêm nữa không sao hết. ”

Đủ rồi đủ rồi ! nhiều lắm rồi ! các cô đừng lo cho tôi nữa, cùng ăn đi !

 “Dạ !

Món ngon, nụ cười, chuyện phím thường tình, sau một hồi tiếp xúc nhiệt tình, mẹ Khuất không một chút lòng đề phòng từ từ xem họ như người trong nhà.

Bác là vì con trai sắp đám cười nên mới về đây, các cô biết con trai bác sắp cưới không ?

Biết chứ !

Vậy các cô có quen biết cô Ngôn mà con trai bác sắp cuới không ? ” mẹ Khuất hỏi.

Quen biết chứ ! Hải Lam là đồng nghiệp của tụi con. ” Lý Tịnh Doanh đáp.

Thật vậy sao ? vậy cô ấy là người như thế nào, có đẹp không ? có xinh đẹp giống ba cô không ?

Rất đẹp ! so với tụi con còn đẹp hơn nhiều. ” Tiêu Mỹ Linh gật gật đầu.

Thật à ? ” mẹ Khuất mở to mắt hỏi.

Đúng vậy ! không chỉ đẹp lại rất có tài năng, rất được công ty coi trọng là một phó lý, đâu giống tụi con đến bây giờ phân nửa chức danh cũng không có. ” Tiêu Mỹ Linh nói.

Thật sao ? ” mẹ Khuất mày mở mắt cười.

Đúng đó ! cô ấy đi với phó chủ tịch có thể nói là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi, chỉ tiếc là …. ” Tiêu mỹ Linh bỗng ngưng lại.

Chỉ tiếc là cái gì ? ” mẹ Khuất nhìn cô tỏ vẻ không hiểu.

Ơ ! con không biết là có nên nói chuyện này không. ” Tiêu Mỹ Linh cố ý do dự.

Chuyện gì ?

Thì là ….. thực ra …. Ờ …… con thực sự không biết có nên nói hay không.

Cô đừng có làm mất khẩu vị của bác như vậy, thực ra là chuyện gì ?” cô càng do dự, mẹ Khuất càng muốn biết.

Gần đây trong công ty mọi người đang thảo luận chuyện này, tuy là không biết độ chính xác của nó, nhưng từ đầu tới cuối đơn sự không hề đứng ra đính chính gì về chuyện này, cho nên mọi người đều cho là sự thật. ” Tiêu Mỹ Linh lại kéo thêm một chút, mới từ từ mở lời.

Ruốt cuộc là chuyện gì, là có liên quan đến con trai của bác sao ?

Không phải ! là chuyện của Hải Lam.

Cô Ngôn ?

Đúng !

Chuyện gì ?

Tiêu Mỹ Linh ngưng một hồi mới nói : “Nghe nói Hải Lam có một đứa con gái riêng.

(Hết Chương 9)