Chương 9

“Kết hôn ?! ”Nhã Văn và Chi Lâm cùng đồng thanh la lên, dẫn đến ánh mắt chú ý của khách hàng bàn bên cạnh.

“Hai người có thể nhỏ tiếng lại không ? ” Ngôn Hải Lam yêu cầu.

Hai người họ nhìn cô với vẻ mặt kinh ngạc, hoàn toàn không còn phản ứng.

Ngôn Hải Lam sớm đã liệu trước họ sẽ phản ứng như vậy rồi, bèn cuối đầu ăn bửa trưa của mình, giống như chẳng có chuyện gì xảy ra cả, đợi 2 người họ tự động phục hồi lại.

“Phó lý ! Chị nói là thật hả ? ” Nhã Văn cuối cùng cũng hoàn hồn, cẩn thận nhẹ nhàng nhìn cô hỏi.

“Uhm ! ”

“Em thật không dám tin, chuyện xảy ra khi nào vậy, sao chị không hề nói bọn em biết vậy ? hai người không phải là mới hoà nhau thôi sao ? bọn người của Tiêu Mỹ Linh nếu biết được chuyện này, nhất định sẽ điên lên mất. ” Chi Lâm vẻ mặt phấn khởi nói.

“Xin đừng có nói ai nghe chuyện này ! ” Ngôn Hải Lam lập tức ngăn lại.

“Tại sao vậy ? không lẻ chị sợ sẽ có biến đổi gì sao ? ” Nhã Văn hỏi.

Ngôn Hải Lam lắc lắc đầu, trãi qua một tháng nay. Khuất Căng làm cô cảm nhận rõ rệt được anh đã quay về rồi, Khuất Căng trước đây thương cô, yêu cô, sủng cô cuối cùng cũng quay về bên cạnh cô rồi.

Những ngày này, do có anh yêu thương đến thiếu điều chưa chết đi vì hạnh phúc.

Cô đã đồng ý yêu cầu của anh nói anh nghe rất nhiều về quá khứ liêu quan giữa họ, anh tỉ mĩ nghe xong, thì tổng lại ghi nhớ từng cái một vào lòng, và để lúc cô không chú ý, len lén thực hiện lại những hồi ức đã làm cô khó quên, như hôn cô giữa đường đông đúc người qua lại, vì cô ca hát thấm đậm tình cảm trong par, vì cô xuống bếp, vì cô nhãy vũ điệu nóng bỏng.

Ở những thời điểm khác nhau làm cùng một việc, cô không biết loại cảm giác này, chỉ có thể nói là cảm động.

Ngoài những hồi ức khó quên ra, anh còn giúp cô tìm lại những người mà cô cũng không thể quên được

Tuần phòng khách sạn bác Nguỵ đã nghỉ hưu, cô tiếp tân Kelly đã nghỉ việc, quản lý Vệ Bá đã thăng chức chuyển đổi công tác nơi khác, còn có bà Foster ở phòng phía đông đã dọn đi……đó là những người bạn tốt đã từng giúp đỡ cô.

Anh đã cho cô liện lạc điện thoại với từng người một, sau đó cô vui mùng đến độ rơi lệ đầy mặt.

Anh cuối cùng cũng thừa nhận đã biết sự tồn tại của con gái, và cũng len lén đi gặp cô bé, nhưng con gái tuyệt đối không phải là nguyên nhân anh muốn ở bên cô, anh nói nhỏ nhẹ cẩn thận, vẻ mặt lộ sắc thái chắc chắn, sợ cô sẽ hiểu lầm.

Cô sao lại có thể hiểu lầm chứ ? sau khi đã tận mắt nhìn thấy anh vì cô đã làm quá nhiều chuyện, nếu cô còn hiểu lầm, thì đúng là không biết phân biệt tốt xấu, thật quá đáng.

“Phó lý ! hoàn hồn lại !”

Đưa tay vẫy nhẹ trước mắt cô đùa vui gọi, làm cô bỗng lúc tỉnh lại

“Thật có lỗi ! ” cô mĩm cười.

“Chị đang nghĩ gì mà nhập thần dữ vậy ? ” Nhã Văn hiếu kỳ hỏi.

“Đây không phải là điều quan trọng, quan trọng vẫn là tại sao chị không cho bọn em nói cho người ta biết chuyện chị và anh Khuất đẹp trai cưới nhau, hả phó lý ? ” Chi Lâm hỏi.

“Chị không muốn trở thành đối tượng để bàn tán. ” Ngôn Hải Lam bất lực mím nhẹ cánh môi.

“Hả ? ”

Chi Lâm không hiểu, Nhã Văn nghe thì đã hiểu rồi.

“Chính xác ! nếu như mọi người biết được chị sẽ kết hôn với phó chủ tịch Khuất, nhất định sẽ có một đống dư luận đem chị ra bàn tán phê bình.”

Ngôn Hải La, bất lực gượng cười.

“Cần gì phải để ý đến lời nói của những kẻ không chịu nỗi người khác tốt, nếu là em, họ càng ghen tị em càng thích nói, nói đến khi họ phải tức chết mới thôi. ” Chi Lâm ngẩng càm lên cất giọng.

“Phó lý ! nếu đã tạm thời không muốn mọi người biết chuyện hai người sẽ cưới nhau, vậy sao còn nói cho bọn em biết vậy ? ” Nhã Văn nhìn cô tỏ vẻ không hiểu.

“Vì chị muốn 2 em làm dâu phụ của chị !”

“Ồ ! ” Chi Lâm bỗng lúc phấn khởi la to, “Thật vậy không, thật vậy không ? phó lý ! chị muốn bọn em làm dâu phụ của chị ? ”

“Uhm ! có được không ? ”

“Đương nhiên là được ! ” Chi Lâm lập tức lớn tiếng đồng ý.

“Dâu phụ sẽ mặc đồ gì ? ” Nhã Văn phiền não nghiêng đầu suy nghĩ, từ trước giờ cô chưa từng làm dâu phụ cho ai bao giờ.

“Tiệm áo cưới sẽ chuẩn bị, 2 em chỉ việc chọn thời gian qua đó thử đồ là được, nhưng mà giầy chắc là 2 em phải tự chuẩn bị thôi. ”

“Không vấn đề ! ” Chi Lâm vẫn vẻ mặt phấn khởi đó. “phó lý ! rể phụ có đẹp trai không ? ”

“Cô không phải thích Tiểu Tưởng sao ? rể phụ đẹp hay xấu thì liên quan gì đến cô ? ” Nhã Văn tạt cho cô một gáo nước lạnh.

“Tôi chỉ là đang hỏi thay cho cô đó. ”

Nhã văn nghe xong cho cô lại một biểu cảm đừng có mà lảm nhảm nữa, tiếp đó lại quay sanh nhìn Ngôn Hải Lam

“Phó lý ! chị có cần cô dâu nhỏ không ? nếu cần, em có một người rất thích hợp. ”

“Nhất định lại là cô cháu gái bảo bối của cô chứ gì ? ” Chi Lâm nói.

“Cô đã thấy qua cháu gái tôi rồi, chẳng lẻ không cảm thấy cô bé mà làm cô dâu nhỏ sẽ rất dể thương sao ? ” Nhã Văn nói.

“Cũng đúng ! ” Chi Lâm gật gật đầu, “Nhưng quan trọng là phó lý có cần cô dâu nhỏ hay không ? ”

Hai người cùng lúc quay đầu nhìn cô.

“Liên quan đến việc này, chị đã có cô dâu nhỏ rồi. ” Ngôn Hải Lam biểu hiện vui tươi.

Nhã Văn lúc đó có chút thật vọng. “là con của người trong gia đình à ? ”

Cô do dự một chút rồi đáp. “không phải ! là con gái của chị ! ”

***

“Này ! cô đã nghe gì chưa ? Ngôn Hải Lam của phòng tiêu thụ có đứa con gái. ”

“Cô ta kết hôn rồi ? ”

“Vẫn chưa ! ”

“Đã từng kết hôn ? ”

“Hình như cũng chưa ! ”

“Vậy ra cô ta chưa kết hôn đã sinh con, con gái là con riêng à ? đúng là nhìn không ra ? ”

“Đây đúng là làm người không thể nhìn diện mạo được. ”

Chỉ mới qua có một ngày thôi, chuyện Ngôn Hải Lam có đứa cón gái riêng đã truyền lan khắp công ty.

Nhã Văn và Chi Lâm khi vừa lúc nghe được tin tức lan truyền trong công ty, thật sự bị kinh hãi. Họ không hề nói chuyện này cho bất cứ một ai nghe hết, tại sao bí mật này lại bị lan truyền ra ?

Họ nhanh chóng chạy đi nói với Ngôn Hải Lam, sau khi 3 người kiểm thảo một lúc, chỉ có thể nói tai vách mạch rừng.

Chuyện đã xảy ra phải làm sao ? chỉ có thể thuận theo tự nhiên, nếu không những kẻ có lòng quậy phá sẽ theo đó mà nổi gió, cho nên Ngôn Hải Lam không giải thích gì hết, hơn nữa việc cô chưa kết hôn đã sinh con là sự thật, muốn nói thì tuỳ mọi người nói thôi.

Di động trong túi da vang lên, tiếng chuông gọi đến thiết lập đặt biệt khác làm cô liền biết là điện thoại của ai gọi,

Cô mĩm cười lên, lấy di động trong túi da ra.

“alô ? ”

“Em yêu ! là anh ! ”

“Em biết rồi ! ” cô cười càng tươi hơn.

“Trưa nay cùng ăn cơm ! em muốn ăn gì ? ”

“Anh ! ” cô đùa vui đáp.

Đâu dây bên kia im lặng một hồi sau, bỗng truyền lại rõ ràng ngữ âm trở nên khàn đục trầm thấp của Khuất Căng, “Bây giờ anh sẽ giao ngay bản thân qua đó. ”

Cô bỗng cười nhẹ ra. “hiện giờ anh đang ở đâu ? ”

“Hãy giao bản thân qua bên đường. ”

Ngôn Hải Lam nhịn không được lại cười lên, cô đưa tay lên nhìn giờ trên đồng hồ đem tay, còn 10 phút nữa mới tời giờ nghỉ trưa.

“Anh tới trước, đợi em một lúc, em còn 10 phút nữa mới đến giờ nghỉ trưa, đi xuống lầu đại khái cũng mất 5 phút. ”

“Ok ! Chút nữa gặp ! gặp rồi tuỳ ý em muốn ăn anh sao cũng được. ” anh khàn giọng dịu dàng nói.

Cô mĩm cười bỏ di động vào lại túi da, tiếp tục công việc.

10 phút thực chất qua rất nhanh, nhưng lại trong 2 phút cuối, giám đốc bên nghiệp vụ lại gọi điện thoại cho cô, cùng cô thảo luận vấn đề tiêu thụ cho sản phẩm trong mùa mới, lại tốn thêm 10 phút của cô.

Trời ạ ! hy vọng Khuất Căng không vì đợi cô mà bị ghi giấy phạt !

Hối hả lấy túi da chạy xuống lầu, khi cô nhìn thấy xe của anh đang dừng bên đường đợi cô, đã trễ quá 20 phút thời gian mà cô hẹn với anh.

“Xin lỗi ! xin lỗi ! đúng lúc nhận được cuộc điện thoại nên xuống trễ, anh đợi lâu chưa ? xin lỗi ! ” cô ngồi vào xe, vừa thở gấp vừa xin lỗi.

Anh lắc đầu, đưa tay giúp cô vén gọn lại mái tóc bị gió thổi rối, dịu giọng nói : “em không cần chạy gấp vậy, anh sẽ đợi em mà ! ”

Ngôn Hải Lam mĩm cười, hiểu ý của anh. Anh luôn nhớ mãi không quên chuyện năm đó cô đã đợi anh một năm, cho nên hiện tại cho dù có bất cứ chuyện gì anh phải vì cô mà chờ đợi, anh cũng sẽ bình tâm hoà khí không một lời than, cho dù ngừng xe bên đường đợi cô rất lâu hay bị công an giao thông ghi giấy phạt cũng bận tâm.

“Em có chuyện gì muốn nói với anh không ? ” lái xe trên đường, Khuất Căng bỗng mởi lời hỏi.

Cô nhìn anh tỏ vẻ không hiểu.

“Lúc nảy khi anh đợi em dưới lầu, nghe được một lời bàn tán. ”

“Bàn tán cái gì ? ”

“Nghe nói em chưa kết hôn đã sinh con, có một đứa con gái riêng. ”

“Đúng đó ! anh thấy ngại sao ? bây giờ rút lại không cưới em vẫn còn kịp đó. ” Ngôn Hải Lam bất lực nhúng nhúng vai.

“Anh đâu phải kẻ ngốc. ” anh nhìn qua cô một cái. “cái tin bàn tán này bắt đầu truyền ra từ khi nào vậy, sao em lại không nói anh nghe ? ”

“Em hôm nay mới nghe được thôi, mà sao tin tức của anh lại thông linh đến vậy, anh có lắp đặt vô tuyến trong công ty đúng không ? ”

“Không phải vô tuyến, mà là gián điệp, mật thám. ” anh nghiêm chỉnh đáp lại.

Ngôn Hải Lam bất giác cười lên. “Anh nghe được từ đâu vậy ? ”

“Lúc nãy đợi em ở dưới lầu, có 3 con rết bò đến gỏ cửa xe của anh. ”

Nghe đến chữ 3 con rết, cô lại cười lên. “anh không nên nói người ta như vậy. ”

“Được thôi ! nhền nhện tinh. ”

Cô lúc đó cười đến khó mà ngăn lại, cô nén không được liền đưa tay đánh anh, anh cố ý làm cô cười.

Khuất Căng lộ vẻ mặt dịu dàng mật ý mĩm cười nhìn cô, cảm giác sáng lên nhìn cô cười, nghe cô cười, đã có thể làm anh cảm nhận được chìm trong hạnh phúc phúc.

Anh rất cảm ơn ông trời đã sắp đặt cho anh gặp lại cô lần nữa, nếu không một ngày nào đó nếu có kỳ tích cho anh nhớ ra được một chút ký ức, anh nhất định vì mất đi cô mà đau lòng tột cùng, ân hận cả đời.

“Họ đến gỏ cửa xe anh sau đó thì sao ? ” cô ngăn tiếng cười lại, hiếu kỳ hỏi tiếp.

“Trước là một tràng câu nhảm nhí chuyên dụng sau là kệch cỡm, tiếp đó là vừa vô tâm cố ý nói chuyện em chưa kết hôn đã sinh con cho anh nghe. ”

“Anh trả lời họ sao ? ”

“Đuổi họ đi !”

Cô nghe xong lại tiếp tục cười lên. “nhất định giờ họ đang bàn tán là em đã bỏ bù anh rồi. ”

“3 người bọn họ thực ra có bệnh gì vậy, sao lại cứ chống đối với em ? ” Khuất Căng nhíu mày hỏi.

“Họ không đơn thuần chỉ chống đối với mình em, còn có anh. ”

“Anh ? ”

“Ai biểu anh có diện mạo đẹp trai lại giàu có quá, còn mang danh phó chủ tịch nữa. ”

“Đừng nói em cũng vì diện mạo và sự giàu có của anh mà đến với anh nha ? ”

“Đúng đó ! ” cô nheo mắt mĩm cười.

“A ! em nhẫn tâm lắm ! sao lại nói ra những câu tàn nhẫn vậy, trái tim anh tan nát rồi. ” một tay anh phủ lên tim đau khổ nói.

Ngôn Hải Lam mĩm cười nhìn anh, cảm giác cuộc đối thoại và bối cảnh này giống như đã từng xảy ra rất lâu rất lâu rồi, làm cô có một cái cảm giác quen biết, nhưng lại nhớ không ra nỗi.

Không biết tại sao, trong một tháng nay những ký ức trong quá khứ giống như càng lúc càng mơ hồ, được thay thế đều là những ký ức của hiện tại anh trao cô, mới, vui vẻ, hạnh phúc.

Thì ra những ký ức hạnh phúc có thể thay thế, cô đến giờ mới biết được.

“Khuất Căng ! ” giọng cô dịu nhẹ

Anh mĩm cười quay đầu nhìn cô.

“Cám ơn anh đã yêu em. ”

Biểu cảm của anh lúc này trở nên thấm đậm tình cảm lại kích động, anh hít thở một hơi, giống như đang ổn định lại tâm trạng của mình.

“Không ! ” anh nắm lấy tay cô, âm thanh mềm dịu khàn khàn nói với cô : “Cám ơn em đợi anh ! ”

***