***

Ngồi lên chiếc xe mà Khuất Căng đang đợi bên đường, Ngôn Hải Lam vừa đóng cửa, vẫn chưa kịp cài dây an toàn , Khuất Căng đã đưa tay ra, kéo cả người cô qua cho một cái hôn nồng nhiệt, hại cả mặt cô đỏ bừng lên thiếu điều chưa bốt lửa lên thôi, vì cô vừa ngẩng đầu lên thì thấy Nhã Văn và Chi Lâm đang đứng ngoài cửa xe, vẻ mặt mờ ám nhìn cô vẫy vẫy tay, sau đó 2 người họ vừa cười vừa rời đi.

Trời ạ ! cô muốn chết quá, biết trước vậy lúc ăn cơm trưa đã không nói cho họ nghe cô và Khuất Căng đã hoà rồi, càng không nên để họ biết anh sẽ đến đón cô tan ca.

Ô ! cô thật muốn chết đi, muốn chết đi !

Hi ! ” kẻ chủ mưu dịu dàng mĩm cười với cô, ngữ âm khàn khàn mê người đến nỗi làm cô lúc đó quên đi tất cả.

Hi ! ” cô ngu ngơ đáp lại.

Anh nhớ em quá ! ” do hôm qua tự nhiên nghỉ làm một ngày, cho nên hôm nay anh phải ở cả ngày trong Kyle xử lý công việc, ngay cả cơm trưa cũng giải quyết tại văn phòng luôn, hại anh cả ngày nay không được gặp cô.

Ngôn Hải Lam chớp chớp mắt, sau khi hoàn hồn cười nhẹ nói : “Sáng nay anh vừa đưa em đến công ty, trong khoản thời gian đó đến hiện giờ chỉ cách có 10 tiếng thôi mà.

“Anh biết ! nhưng anh vẫn rất nhớ em ! từ sau hôm trước, đây là thời gian chúng ta xa nhau lâu nhất. ” anh lộ biểu cảm nghiêm chỉnh, làm cho cô nhịn không được cong góc môi lên.

Tối nay muốn ăn gì nào ?

Muốn ăn em ! ” anh mắt không đồi hướng nhìn cô đáp.
Khuôn mặt của Ngôn Hải Lam vừa mới dịu xuống bỗng chốc lại đỏ bừng lên, cô đưa tay đánh nhẹ anh một cái.

Em đang nghiêm chỉnh đó ! ”cô nói

Anh cũng vậy ! ” giọng anh khàn khàn, sâu thẳm trong đáy mắt chứa đầy dục vọng.

Khuất Căng ! ” cô run nhẹ một cái, vừa ngượng ngùng vừa phát cáu lại tiếp tục đánh anh thêm cái nữa. “nghiêm chỉnh chút đi ! bửa tối anh muốn ăn gì ? em đói bụng lắm rồi !

Em muốn ăn gì ? ” anh nhìn cô một hồi, cuối cùng thở ra một hơi hỏi, đồng thời rời ánh mắt khỏi người cô, khởi động xe chạy vào lòng đường.

Gì cũng được !

Vậy chúng ta mua đồ về nhà ăn được không ? ” Khuất Căng gợi ý khơi lại hy vọng, như vậy anh có thể vừa ăn vừa được ôm cô trong lòng, và sau bửa tối tráng miệng sẽ là cô.

Được ! ” không biết là trong lòng anh đang nghĩ cái gì, cô gật đầu đồng ý.

Góc môi cong lên vui vẻ, anh mĩm cười đắt ý.

Công việc hôm nay có bận lắm không ? ” anh đưa tay nắm lấy cô, vô thức vuốt ve.

Uhm ! ” cô mĩm cười gật đầu.

Uhm mà vẫn vui vẻ vậy ? có phải đã xảy ra chuyện gì không, hay là vì có một người quá đẹp trai như anh ở bên nên tâm trạng tự nhiên tốt ra ? ” anh nhìn biểu hiện vui vẻ trên khuôn mặt của cô nhíu mày hỏi, cảm giác cô có chút gì đó khác khác.

Anh xấu trai ! ” cô nhìn anh một cái, góc miệng liền mĩm cười lên.

Không phải vì anh,vậy xảy ra chuyện tốt gì ?

Tại sao anh cứ cho là phải có chuyện tốt gì đó xảy ra chứ ? ” cô hiếu kỳ hỏi lại.

Do miệng em cứ mĩm cười, đôi mắt mĩm cười, chân mày cũng đang cười.

Có chân mày của ai biết cười chứ ? ” cô nhịn không được cười ra tiếng.

Của em biết ! rất đẹp ! ” anh quay đầu nhìn cô, khàn giọng khen ngợi, làm Ngôn Hải Lam đỏ hết mặt nhìn chằm chằm anh.

Nói mau ! ” anh dịu dàng hối thúc

Hôm nay em nghe được một chuyện. ” cô nhìn nửa bên mặt anh, chầm chậm nói.

Chuyện gì ?

Em nghe nói anh đã từng từ chối hẹn hò với tổ 3 mỹ nhân trong công ty em.

Tổ 3 mỹ nhân ?

Tiêu Mỹ Linh, Trần Huệ Tình, Lý Tịnh Doanh.

Họ tên gì anh không biết, nhưng nếu như em đang ám chỉ là 3 con nhền nhện tinh, vậy thì đúng đó. ” anh chán ghét nói.

Cách dùng từ của anh làm cô ngớ ra một lúc, liền cười lên. “nhền nhện tinh ?

Ác tâm, phiền phức, rất nhiều chân.

Rất nhiều chân ?

Mới dứt tay trái của nó ra, tay phải lại bám lên lại, lấy tay phải ra, thì cả thân người lại dựa qua, đẩy nó ra, thì toàn thân lại bò tới, nói nhền nhện tinh thì đã là khách khí lắm rồi, họ là rết tinh thì đúng hơn. ” Khuất Căng phẫn nộ nắm chặt tay lái.

Anh vừa nói được một nửa cô đã cười lên rồi, khi nghe đến câu rết tinh sau cùng, thì càng cười đến dần không được, trời ạ, tức cười quá, tại sao lại tức cười đến vậy ?

Nhưng mà, ”anh đợi tiếng cười của cô dịu lại, ngữ âm trở nên bất lực nói tiếp. “làm anh phiền lòng không phải là những trò quấy rầy không dứt của họ, mà là em lại vì họ không thèm ngó ngàng đến anh, em có biết làm vậy rất không công bằng, anh thật vô tội ?

Ngôn Hải Lam liền thu hồi nụ cười trên mặt, đổi thành vẻ mặt hối tiếc nhìn anh.

Xin lỗi ! ” cô nói.

Anh không cần lời xin lỗi của em. Anh chỉ cần em đồng ý với anh, sau này bất luận xảy ra chuyện gì làm em cảm thấy nghi ngờ, không vui, em cũng không được tự mình suy đoán, chưa đối chất với anh thì không được định tội anh.” lúc anh ngừng đợi đèn tính hiệu giao thông, quay đầu đối mặt cô, khuôn mặt lộ biểu cảm nghiêm chỉnh và thật lòng nhìn cô..

Được ! ” cô nhẹ giọng đồng ý, lại khiêm tốn tiếp tục nói lời xin lỗi lần nữa với anh.

Hôn anh một cái anh ! anh sẽ thứ lỗi cho em ! ” anh đưa mặt dựa qua.

Cô ngớ ra một lúc, nhịn không được liếc anh một cái. “Anh đang lái xe. ”

Giờ đang đợi đèn, nhanh nào !

Cô vừa ngại ngùng vừa lúng túng lại bất lực nhanh chóng nhìn ra cửa xe một cái, xác nhận trong màng đêm bao phủ, những xe dừng kế bên hoàn toàn nhìn không thấy người ngồi trong xe, mới kéo người đến hôn nhanh anh.

Đèn đỏ chuyển sang xanh, xe tiếp tục khởi động về phía trước, anh không mở miệng nói câu nào nữa, còn cô thì im lặng ngồi bên kế bên, cảm nhận hạnh phúc có anh bên cạnh.

Đèn đỏ ngừng, đèn xanh chạy.

Xe ngùng lại, anh liền quay người về phía cô, cô tưởng anh muốn nói gì với bản thân, nên cũng quay người đối mặt với anh, giây tiếp theo, cô mới phát hiện mình bị anh cuồng nhiệt hôn lên cánh môi.

Khuất Căng một tay đỡ lấy đầu cô, miệng đói khát nồng nhiệt ngấu nghiến lấy cô, đầu lưỡi trượt vào trong miệng cô, tham lam quấn mút lưỡi cô, tận tình nhấm nháp vị ngọt của cô, mềm ra cùng thở dài.

Như vậy mới là hôn ! ” một lúc sau, toàn thân anh nóng rực, hai mắt sáng rực ngẩng đầu khàn giọng nói nhỏ, cả hai cùng đang thở dốc.

Ngôn Hải Lam dùng sức để thở, cơ bản nói không ra câu nào.

“Pin ! pin ! ” tiếng kèn của xe sau vang lên, đèn xanh rồi.

Anh luyến tiếc hôn cô một lần nữa, mới nới lỏng cô ra cho xe chạy

Nhưng không vì vậy mà nhiệt độ trong xe được hạ xuống, ngược lại cứ không ngừng tăng lên dọc đường đi, đến khi họ về tới nhà bỏ xuống hết những đồ ăn cầm trên tay vừa mua cho bửa tối, kích tình thiêu đốt ban nãy cũng theo đó dừng lại.


***

Sau khi thoả mãn tình dục, Khuất Căng ôm lấy cô dùng bửa tối, giải quyết cơn đói của cả hai.

Nhưng Ngôn Hải Lam không thể nào quen với việc ngồi lên đùi người khác ăn được, do đó không ngừng vặn vẹo muốn nhảy xuống khỏi đùi anh, hai người vừa ăn vừa nói, cuối cùng cũng giải quyết xong bửa tối muộn của họ.

Trước đây chúng ta cũng đều vui vẻ như vậy sao ?” ôm lấy cô, Khuất Căng bỗng mở lời hỏi.

Cô ngớ ra một lúc, lại một im lặng một hồi, rồi mới phản ứng một tiếng, “uhm !

Xin lỗi ! anh không cố ý quên mất em. ” anh nhìn cô chân thật.

Em biết ! anh nói anh xảy ra tai nạn giao thông. ” cô nhẹ giọng nói, một lúc sau, không phải do nghi ngờ, chỉ là hiếu kỳ nói : “trên người anh, em không thấy vết thương nào hết.

Vết thương ở phía sau ót đây nè ! ”anh cuối đầu xuống, vén tóc nơi vết thương ra cho cô xem, có một vết dài gần 10 phân, vết sẹo trắng hiện ra rất rõ, do nang tóc nơi vết sẹo đã bị tổn thương, nên không thể ra tóc được nữa.

Đau lắm không ? ” cô nén không được lấy tay sờ nhẹ lên vết sẹo. Đây là nguyên nhân làm ký ức của anh quên mất cô.

Đã không còn đau nữa rồi ! ” anh ngẩng đầu lên, dịu dàng nhìn cô nói : “em đau hơn anh nhiều !

Cô nhìn anh với biểu cảm hoang mang.

Da thịt đau thì sẽ có thuốc trị giảm đau, nhưng đau lòng thì không có. ” anh đưa tay nhè nhẹ sờ lên mặt cô, đáy mắt tràn đầy sự áy náy và trầm lắng.

Cô nhìn anh đăm đăm, bỗng khàn giọng không lời.

Thời gian một năm, sao em lại có thể kiên trì lâu đến vậy ? là cái gì giúp em có thể chờ đợi anh lâu như vậy, chẳng lẻ em không oán anh, không. hận anh sao ? ” anh nhỏ giọng hỏi.

Ngôn Hải Lam ngơ ngác đến tròn xoe đôi mắt. “sao anh lại biết em đợi anh một năm ?

Anh nhờ người điều tra.

Cô bỗng cứng người ra. “anh điều tra được những gì ?

Không lẻ anh đã biết sự tồn tại của Baby rồi ? anh quay lại bên cô không lẻ là vì Baby ? tận đáy lòng cô bỗng lạnh run lên.

Chứng mất trí của anh là vĩnh viễn, nơi ký ức bị tổn thương vĩnh viễn không thể khôi phục lại. ” anh bỗng nói cô biết chuyện này, làm cô lúc đó không biết nên phản ứng như thế nào. “anh hy vọng em có thể nói cho anh nghe những việc trong quá khứ liên quan giữa chúng ta, bao gồm cả chúng ta quen nhau ra sao, yêu nhau như thế nào, tất cả những gì em nhớ mà đã anh quên mất.

Vĩnh viễn cũng không thể khôi phục lại, đó là thật sao ? ” cô khàn giọng hỏi.

Đúng ! ” anh nhìn cô không đổi hướng.

Trong đầu Ngôn Hải Lam lúc này bỗng trở nên trống rỗng, không biết bản thân nên cảm nhận như thế nào, anh không những quên những gì đã qua của họ, mà suốt đời này cũng không nhớ lại bất cứ một viêc gì liên quan đến tình yêu giữa họ, cảm giác này…..cô không biết, cảm giác giống như là bị bỏ rơi, bị bội bạc, bị quên lãng —

Cô bỗng ngớ ra một hồi, thiếu chút nữa phát cười lên, thực tế là cô đúng là bị quên lãng, bản thân còn đang phạm phải cái điều ngớ ngẩng gì vậy ? con ngốc !

Hải Lam ?

Những chuyện quá khứ quên rồi thì thôi đi, anh không nên ép bản thân nhất định phải biết. ” cô lắc lắc đầu. Cũng giống như cô không nhất thiết cứ phải cố nhớ những chuyện đã qua, chỉ cần nhớ anh hiện tại đang ở bên cạnh cô vậy là đã đủ rồi.

Nhưng anh muốn biết !

Tại sao ?

Do anh đố kỵ .

Hả ? ” cô ngơ ngác ra.

Trong lòng em lúc nào cũng nhớ một người đàn ông mà anh hoàn toàn không biết, như vậy làm anh không thoải mái, rất bực bội, và đố kỵ. ” anh nhăn càm.

Nhưng người đó là anh mà !

Một con người của anh mà anh không biết.

Ngôn Hải Lam bỗng không lời, vì cô nhìn thấy được anh đang nghiêm chỉnh, anh sao lại có thể đi đố kỵ bản thân ! bỗng lúc đó, cô cảm thấy có chút buồn cười, nén không được liền cười lên.

Anh nhăn chân mày lại với cô, trên mặt lộ vẻ trách móc sao lại có thể cười ra trong lúc anh đang rất phiền não vậy.

Xin lỗi ! ” cô vừa cười vừa nói, “Nhưng anh như vậy rất dể thương.

Dể thương ? ” anh bỗng lộ vẻ mặt như vừa bị xét đánh, làm cô càng không nhịn cười được.

Khuất Căng bất lức lại sủng ái nhìn cô, không biết tại sao, tuy là anh không hề nhớ bất cứ một quá khứ nào giữa họ, nhưng lại phát hiện bản thân rất nhớ nhung và hoài niệm tiếng cười vui tươi của cô.

Nói cho anh nghe tất cả quá khứ liên quan gữa chúng ta được không ? ” anh đùa nghịch mái tóc trơn mượt của cô, thâm tình dịu dàng nhìn cô yêu cầu, “tuy là anh không thể nhớ lại, nhưng có thể tiếp nhận lại từ đầu.

Tiếp nhận lại ? ký ức ?

Tiếp nhận quá khứ mà anh đã yêu em rất nhiều, anh không muốn để bản thân trong quá khứ tiếp tục so sánh nữa.

Ngôn Hải Lam bỗng lúc ngừng hô hấp. “anh ….yêu em ?

Hoài nghi sao, em yêu ? ” anh nhìn cô chăm chăm, “anh yêu em, thật tâm thật ý. ”

( Hết chương 8 )