Chồng Tôi Thật Anh Tuấn

我的老公很英俊

Tác giả : Kim Huyên (金萱)
Dịch : mot_noi_buon


Lúc trước khi anh bỏ cô ra đi, cô tha hương mê mụi chờ anh 1 năm qua,

Hiện tại anh đem toàn bộ quan hệ trước đây của họ quên sạch, quay lại nói là sẽ theo đuổi cô,

Và nói chỉ đợi điện thoại trả lời của cô trong 3 ngày ?! đáng chết 3 ngày đó !

Nếu lời yêu của anh đối với cô chỉ là chút đó thôi, vậy thì cô có chết cũng không gọi!

Khi cô nghĩ rằng bản thân lẫn tránh và không hồi âm chiến lược đã thành công lớn,

Khi cái tên phụ bạc đáng chết kia đã bỏ cuộc

Vậy mà anh lại chỉ vì được gặp mặt cô 1 lần, mà trực tiếp thâu tóm công ty cô đang làm việc,

Tiếp theo đó là —

Cô bệnh đang ngủ trong phòng, anh nhanh chóng nắm lấy cơ hội gói ghém hành lý dọn qua nhà cô,

Nói là phải chăm sóc cô phải nuôi cô mập lên!

Để nuôi cô mập lên, thì điều anh phải làm là xuống bếp nấu ăn mới đứng chứ ?

Nhưng tại sao tay của anh lại trên người cô sờ soạn khắp nơi vậy ……

Lời dẫn

Cô bé gái đó rất đẹp, nước da trắng sáng, lông mi công vút, đôi mắt vừa tròn vừa to, tóc thì đen bóng, đẹp như búp bê baby đáng yêu đến mức làm người không nhịn được, ai nhìn thấy cũng phải khen đẹp, ước chi mình có thể sinh được đứa con đẹp như vậy.

Ngôn Hải Lam ngồi ở mái đình trong công viên, nhìn xa xa về phía trước nơi cô bé gái đang chơi cầu tuột cười vui đến măt nhắm miệng hả, khóe miệng cô tự nhiên mĩm cười theo.

Cô bé khoản 3 4 tuổi là cùng, cái đầu nho nhỏ trong một đám trẻ đặt biệt bé nhỏ mềm yếu, nhiều lần bị những bé cao hơn không cẩn thận đụng phải té trên đất, liền không để ý đứng lên lại phủ phủ tay, lúc sau lại leo lên cầu tuột cùng các anh chị chơi tiếp. Tính mê chơi của cô bé không biết la giống ai nữa…

Chồng của tôi rất anh tuấn, sau này con của chúng tôi sinh ra nhất định là nam tuấn, nữ mỹ.


Chương 1   /   Chương 2    /  Chương 3   /  Chương 4   /  Chương 5

     Chương 6   /   Chương 7   /   Chương 8-1   /  Chương 8-2

Chương 9-1   /   Chương 9-2    /   Chương 10-1    /   Chương 10-2


Vài việc trong cuộc sống  – Kim huyên

Tựa tựa tựa…..đã quá lâu không có biết nên viết lời tựa cảm nhận thế nào.

Uhm ! để tôi nghĩ thử xem tại sao lại như vậy ?

Thứ 1, do cuối năm quá bận phải gấp rút hoàn thành dự thảo công việc liên quan, trong đầu ngoài chứa các tình tiết ra thì không thể nét thêm cái nào khác nữa, cho nên mới như vậy

Thứ 2, do cuối năm quá bận phải cấp rút hoàn thành dự thảo công việc liên quan, hoàn thành dự thảo rồi đánh cắp chút thời gian thư giản não từ chối tiếp tục làm việc, cho nên mới như vậy

Thứ 3, do cuối năm quá bận phải cấp rút hoàn thành dự thảo công việc liên quan….

Xong rồi, thật ra những lý do này chỉ là diện cớ, chỉ là bản thân đang trách móc thôi, do sau khi hoàn thành xong cuốn dự thảo này thì không được ngừng mà phải tiếp tục làm cuốn sau, cho nên trong lòng có chút buồn bực mới phát điên ở đây, đừng quan tâm tôi 1

***

Gần đây nhận được thông báo hỷ sự của một người bạn, cảm giác không biết là nên vui cho cô ta hay nên lo lắng

Cô ta và bạn trai đã quen nhau nhiều năm rồi, một người công tác ở ngoài bắc, một người công tác trong nam, tiêu chuẩn của hình thức yêu nhau mà bên nhau thì ít xa nhau thì nhiều . Loại yêu nhau như vậy mà muốn lâu dài, nói thật chứ đúng là có chút khó, đi đến hôn nhân thực không dể, đáng lẻ nên nói câu chúc mừng mới đúng.

Nhưng mà biết nói sao giờ ?

Huyên tuy không hiểu được tình cảm của hai người đó sân đậm đến độ nào, nhưng trong thời gian mấy năm họ quen nhau thì thường nghe bạn mình bất lực than vãn mối tình này, chưa nói tới nhiều lần gần như đi đến 2 chữ chia tay, kết quả kéo dài đến 3,4 (hay 5,6 năm ?) sau, họ vẫn quyết định bước lên giáo đường. Như vậy làm cho Huyên không thể không nghi ngờ họ có đúng là thật lòng muốn có một gia đình,hay chỉ là do đã đến tuổi nên mới kết hôn ? vì hai người đã ngoài 30 rồi, người kia gần 40 thì phải.

Nhưng mà làm Huyên lo lắng nhất là, hai người họ không có mở tài khoản cũng không có của để, hơn nữa sau khi đã quyết định kết hôn, thì mới gấp rút đi tìm nhà để làm phòng tân hôn. Quyết định như vậy, cuộc sống như vậy, nói thật, Huyên chỉ có thể bội phục dũng khí của họ, nhưng cá nhân thật tình thì không có cách đồng ý

Nhưng mà đó cũng là quyết định của họ, cuộc sống của họ, không phải Huyên, cho nên đứng ở cương vị người bạn tôi vẫn phải chân thành nói lời chúc mừng đến họ, chúc hai người đám cưới vui vẻ.

***

Cuộc sống đối với Huyên thì cũng tự nhiên giống như hô hấp vậy, và cũng không thấy mình khác với ai hết, nhưng gần đây rất kỳ lạ, bỗng nhiên phát hiện Huyên đúng là có điểm không giống mọi người.

Một ngày, Má Huyên gọi trong bếp hình như chảy nước, Huyên khom người xuống kéo bản cao su của chổ chảy nước thềm dưới ra kiểm tra, Má Huyên hết hồn nhảy dựng lên la to : “sao con lại biết mấy thứ này ? ”

Huyên nhún vai nói : “con cũng không biết, đại khái là ở đâu đã thấy qua rồi .”

Má Huyên vẫn khuôn mặt như nhìn thấy quái vật nhìn Huyên

Còn có một ngày, chị họ của Huyên ở IEKA có mua một cái tủ lắp ráp rất cao quý nhưng rất mắc về, sau khi làm cho cả người đđầy mồ hôi, cũng ráp được cái cửa tủ mắc nhất khó ráp nhất vào, nhưng chỉnh thế nào cũng không ngay, đến chú của Huyên cũng quyết đinh bỏ cuộc.

Đứng trong cả đóng náo nhiệt Huyên cũng nhịn không nổi liền nói : “để con làm” sau đó cầm tu vít lên khom người xuống chỉnh, chỉnh đây một chút, 1 phút đã xong !

Cô em họ của Huyên lúc đó lộ ra vẻ mặt thông suốt, sau đó hô to tuyên bố : “sau này những việc này cứ giao cho chị là ok !”

Huyên lúc đó không lời.

Tóm lại, mỗi việc sẽ phát sinh ra không giới hạn của nó, khi Huyên cho là việc bình thường đó mọi người đều biết, đến khi người khác nhìn thấy đụng tay vào, cũng sẽ biết thành một loại nhiệm vụ khó có thể hoàn thành

Làm ơn, có đúng là khó vậy không ? Huyên đúng là khác người sao ?

Không, không phải như vậy .

Mọi người chắc có nghe qua câu nói, đó là “thế gian không việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền”

Thật ra chỉ cần bỏ chút tâm trí ra, nhẫn nại nhiều chút, cuộc sống sẽ không có việc gì mà tôi bạn không làm được, chính xác là mọi người đều có một bộ não, một đôi tai, 2 con mắt, 1 đôi tay không đúng sao ? nghĩ nhiều, nghe nhiều, làm nhiều, dưới sự tích luỹ kinh nghiệm, bất luận làm cái gì cũng sẽ có sự tiến bộ.

Vậy chúng ta cùng nỗ lực.