Chương 3

Đuổi anh đi bỗng dẫn đến tâm trạng rối loạng xuất hiện, Ngôn Hải Lam dựa theo kế hoạch đã lên trước đó dọn dẹp lại nhà cửa, lấy tấm gra giường đã được giặt sạch trong máy gặt ra, đem phơi xong, liền thay đồ ra phố, cầm tờ giấy đã liệt kê sẳn lên, chuẩn bị ra siêu thị bổ sung đồ dùng gia dụng.

Gật đầu mĩm cười với bảo vệ gác cổng, rồi mới bước ra cổng lớn của tòa cao ốc, thì bị giật thót một cái khi thấy anh đang ngồi xem báo trên thềm gạch lớn.

Hi ! ” anh cất báo đi mĩm cười đứng dậy nói.

Anh ở đây làm gì ? ” cô tự nhiên mở lời hỏi.

Đợi em !

Anh nảy giờ vẫn chưa đi sao ? ” cô kinh ngạc trừng mắt lại anh

Có ! vừa đi mua tờ báo và một lon nước uống. ” anh vãy vãy tờ báo trên tay.

Báo tiếng hoa ? Anh xem hiểu sao ?

“Tại sao em lại nghĩ anh xem không hiểu ? ”

Ngôn Hải Lam nhíu nhẹ chân mày. “Anh đợi tôi làm gì ?

Em còn chưa trả lời câu hỏi của anh, tại sao em lại nghĩ anh xem không hiểu báo tiếng hoa ? em chẳng phải nói em không quen biết anh sao ? ” anh chăm chú nhìn cô hỏi.

Cô lại nhăn chân mày lên. “Đoán !

Lạ đó ! ” anh không do dự vạch trần lời nói dối của cô.

Anh thực ra đợi tôi để làm gì ? ” cô mất kiên nhẫn hỏi lại.

Để làm bạn trai em .

Trái tim cô rung lên một cái, Ngôn Hải Lam bỗng á khẩu không lời, không thể nói được câu nào, chỉ có thể mắt không đổi hướng nhìn khuôn mặt tươi cười hiện đầy tình cảm dịu dàng của anh.

Khuôn mặt này đã từng rất quen thuộc, làm cho cô nhớ nhung, quyến luyến, nhưng cũng đã làm cô rơi quá nhiều nước mặt, đau lòng đến không biết bao nhiêu lần.

Cô không phủ nhận bản thân vẫn còn động lòng vì anh, và chỉ động lòng mình anh, nhưng vết thương đã qua vẫn còn trong tim cô, bắt cô phải chôn vùi sự tồn tại của nó thực sự không thể được.

Làm bạn trai em câu nói này anh nói ra thật thoải mái đơn giản, nhưng không biết được cô đã vì nó mà trả cái giá đắt đến bao nhiêu.

Không lời, than thở, cô quay người đi.

Đợi một chút ! Em muốn đi đâu ? ”Khuất Căng ngơ ra một lúc, liền cầm vội lon nước để dưới đất lên đuổi theo cô.

Tôi muốn đi đâu thì liên quan gì đến anh ? ” cô lạnh nhạt nói.

Đương nhiên là có liên quan rồi. ” anh khẳng định gật đầu, “vì anh có thể lái xe đưa em đi, đây là trách nhiệm của người bạn trai nên làm.

Tôi có đồng ý cho anh làm bạn trai tôi đâu ? ” cô quay khuôn mặt không biểu cảm nhìn anh.

Nhưng em cũng đâu có nói không đồng ý đâu ? ” anh mặt dày nhép miệng cười với cô.

Nhìn khuôn mặt tràn đầy tự tin của anh, Ngôn Hải Lam không chịu được thở dài một cái, lắc đầu nói : “Anh vẫn giống như trước đây thích tự phô trương bản thân, bức ép người khác phải theo.

Trước đây ? Em đã thừa nhận trước đây chúng ta có quen biết rồi sao ?

Nếu như chúng ta thật là có quen biết, tại sao anh lại không biết ? ” cô nhướng mắt hỏi ngược lại anh

Có thể do anh bị tai nạn giao thông, trong một thời gian ngắn đã từng mất hết ký ức. ” Khuất Căng ngẩm nghĩ nói.

Anh bị tai nạn giao thông ? việc xảy ra khi nào vậy ? ” vẻ mặt cô kinh hãi hỏi.

4 năm trước.

4 năm trước ? ” Ngôn Hải Lam không dám tin được, lắc đầu rì rầm lẩm bẩm, chẳng lẻ đây là nguyên nhân năm đó cô không đợi được anh quay lại ?

4 năm trước vào thời điểm nào, sự việc xảy ra ra sao, tại sao anh lại nói đã từng mất ký ức trong một thời gian ngắn ? ý nghĩa ‘đã từng’ là sau đó anh đã hồi phục lại ký ức rồi, nhưng tại sao lại chỉ quên mất mình tôi ? ” cô mất kiềm chế kích động nắm lấy áo anh, át tiếng trách hỏi

Anh không biết, từ trước đến giờ anh cũng cho là mình đã hoàn toàn hồi phục lại ký ức rồi, nhưng rất rỏ ràng là chưa. ” anh trầm tỉnh nói, nhìn trừng vào bóng dáng trong đáy mắt cô.

Ngôn Hải Lam nhìn anh, không biết có nên tin vào những lời nói của anh hay không.

Tai nạn mất đi ký ức đúng thật là có thể xảy ra, nhưng vấn đề không dừng ở anh đã quên mối tình với cô, mà là ở chổ anh có thật lòng yêu qua cô không ? hay cô chỉ là một tên trong danh sách của anh, khoản thời gian của một trò chơi không đáng để phải nhớ

Cô không sao có thể quên khuôn mặt đã khuyên cô bỏ cuộc của A Tang, và những lời nói đó

Cậu chủ nhà chúng tôi sinh ra đã có dáng vẻ tuấn tú lại giàu có, nên tứ phương lưu tình.

Cậu không muốn gặp cô, cũng có nghĩa là không thật lòng với cô.

Đừng đến nữa, hãy quên kẻ phụ tình như cậu chủ nhà tôi đi.

Thực sự tôi cũng là không quen biết anh. ” cô thả tay nắm áo anh ra, khổ sở nói.

Em vẫn tiếp tục nói dối sao ? thực ra sự việc sớm đã phơi bày rồi. ” Khuất Căng tha thiết nhìn cô.

Tôi không nói dối. ” cô khổ sở lắc đầu, “vì năm đó tôi thật sự không biết bản thân yêu anh, có phải là yêu một vai diễn nào đó mà anh đang diễn, hay chính thức là anh.

Những lời đó của em có nghĩa gì ? ” anh bỗng chốc nhăn chân mày, liền nhìn cô hỏi.

Ngôn Hải Lam lắc đầu, không muốn nói.

Hải Lam ! ” anh bắt lấy tay cô, gấp rút muốn biết đáp án. “Lời nói của em thực ra là ý gì, tại sao lại nói năm đó em không biết mình yêu là vai diễn do anh diễn ra hay là chính anh ? chẳng lẻ anh đã từng lừa gạt tình cảm của em ?

Cô im lặng nhìn anh nửa giây, mới khổ sở đáp, “Đáp án này chỉ có bản thân anh mới biết rỏ.

Đáy mắt cô trĩu nặng bi thương và khổ sở làm trái tim Khuất Căng oặn đau lên.

Nói cho anh nghe những chuyện trước đây giữa chúng ta. ” anh dịu dàng nắm tay cô, khẩn thiết van nài.

Hôm nay tôi không muốn nói, không muốn nhớ lại những chuyện đã qua. ” cô chầm chậm lắc đầu, giọng nói của cô thổ lộ ra sự mệt mõi trên tinh thần.

Được ! Đợi lúc nào em muốn thì hãy nói. ” anh lập tức ngăn tâm trạng khẩn thiết của mình, dịu giọng đồng ý. “Nhưng mà từ giờ đến đó, không được từ chối sự tiếp cận cũng như quan tâm của anh được không ?

Thần sắc thắm thiết nhìn của anh làm Ngôn Hải Lam khó mà từ chối, cô gật gật đầu, cho phép anh.

***

Chào buổi sáng, bảo bối , anh đưa em đi làm.

Hi ! bảo bối, anh đang ở dưới công ty của em, cùng đi ăn trưa nha.

Bảo bối, anh đến đón em tan ca, trước khi vè nhà có muốn đi ăn khuya không ?

Từ sau khi cho phép anh tiếp cận, Khuất Căng giống như 3 bữa cơm vậy luôn xuất hiện trước mắt cô.

Sáng đưa cô lên ca, trưa cùng cô ăn cơm, tối đến công ty đón cô tan ca, làm cho toàn công ty chỉ trong 3 ngày ngắn ngủi, tất cả mọi người đều đồn ầm lên cô có một người bạn trai đẹp như trong tranh.

Thật chỉ là bạn thôi. ” cô không nhớ được mình đã nói câu này bao nhiêu lần nữa.

Phó lý ! Chị đừng chối nữa ! chỉ là bạn mà chị lại chịu cho anh ta nhiệt tình đưa đón mỗi ngày ” Cung Nhã Văn vẻ mặt không tin chăm chọc cấp trên.

Hôm nay hiếm lắm phó lý không cùng bạn trai tuyệt đẹp hẹn hò ăn trưa, mới có cơ hội cho bọn họ ép hỏi sự thật.

Đúng rồi ! trước đây Tiểu Lưu, Tiểu Tưởng, giám đốc, ngay cả phó tổng, hiệp lý nói là thuận đường đưa chị về, chị cũng tìm đủ 800 lý do từ chối sự nhiệt tình của họ, bây giờ lại nói anh chàng đẹp trai kia chỉ là bạn thôi, đúng là không làm ai tin được. ” Trần Chi Lâm nhanh chóng tiếp lời.

Người ta có tin hay không cũng không liên quan đến chị. ” Ngôn Hải Lam nhún nhún vai.

Nhưng lại có liên quan đến bọn em. ” Cung Nhã văn không nhịn được nói

Ngôn Hải Lam hoài nghi nhìn lên bọn họ. “tại sao lại liên quan đến bọn em ?

Nếu bọn em nói ra, thì chị không được giận đó. ” Cung Nhã Văn trầm lắng hồi, cẩn thận nhẹ nhàng nhìn cô, một bên Trần Chi Lâm thì lẫn tránh ánh mắt hoài nghi của cô.

Sợ chị sẽ giận vậy cho thấy đây tuyệt đối không phải chuyện tốt. ” Ngôn Hải Lam chau chân mày lên.

Thực ra việc này không trực tiếp ảnh hưởng đến phó lý, chị không cần lo. ” Cung Nhã Văn miễn cưỡng nói.

Không trực tiếp ảnh hưởng, như vậy là gián tiếp ảnh hưởng rồi ?

Phó lý ! tốc độ đưa 1 chuyển 3 của chị đừng có nhanh vậy được không.” Cung nhã Văn than vãn yêu cầu.

Nói đi ! thực ra là chuyện gì ?

Bọn em len lén mở một vụ cá cược ở trong công ty. ” cô do dự một lúc, mới nhướng cổ nhỏ tiếng nói ra sự thật.

Ngôn Hải Lam ngớ ra một lúc, đây đúng là đáp án mà cô có nghĩ cũng nghĩ không ra.

Cá cược cái gì ? ” cô hiếu kỳ hỏi, “cược tin đồn cái người đẹp trai kia có phải bạn trai của chị không ?

Vậy thì có gì hay mà cược chứ, ai cũng nói phải hết. ” Cung Nhã Văn mặt giống như biển cảm “Chị có điên vậy không” nhìn cô.

Vậy thì cược cái gì ?

Cô lúc đó lại nhướng cổ, lộ ra dáng vẻ do dự

Thực ra thì ờ…..” cô nói rồi lại ngừng.

Ờ cái gì ?

Để tôi nói cho. ” Trần Chi Lâm bỗng mở miệng ngữ khí dứt khoát, “thực ra em với Nhã Văn lúc mới đầu chỉ là cược trong mấy ngày sẽ thuyết phục được chị dẫn anh chàng đẹp trai chính thức ra mặt mọi người thôi, đối với người làm cái như bọn em đương nhiên là sẽ cho cược trong khoản thời gian ngắn nhất.

Nhưng không biết tại sao, ban đầu chỉ là vụ cá cược nho nhỏ của phòng mình thôi, nhưng không biết tại sao lại truyền khắp công ty điều biết hết, không những số người tham gia cá cược gia tăng, mà còn có một số ngày thường đố kỵ phó lý có vẻ ngoài xinh đẹp, lại là người có năng lực, đã len lén mở ra một vụ cá cược khác nữa, cược là ai trong số họ sẽ kéo được anh bạn trai tuyệt đẹp của phó lý, không cần biết là triệt để kéo được về tay mình, hay trộm được một nụ hôn, phát sinh tình một đêm, đều có người đặt cược hết.

Vụ cá cược đó tuy là không do bọn em tổ chức, nhưng thực sự lại do bọn em khởi xướng. ” Cung Nhã Văn lộ vẻ mặt biện hộ xin lỗi. “Bọn em muốn ăn tiền, nhưng lại lo khi phó lý chính thức giới thiệu bạn trai cho đồng nghiệp biết xong, sẽ làm những kẻ không có ý tốt thừa cơ xông lên, cho nên em ban nãy có nói là không trực tiếp ảnh hưởng, chỉ là gián tiếp thôi. ”

Xin lỗi ! phó lý ! đó đều là lỗi của bọn em. ” hai người họ đồng thanh xin lỗi, nói xong lại cùng hối hận cuối đầu xuống, trên bàn ăn một lúc trầm lặng .

Thời gian tham gia cá cược của bọn em kết thúc chưa ? ” Ngôn Hải Lam bỗng mở lời hỏi.

Hả ? ” hai người cùng ngẩng đầu nhìn cô.

Chị có thể đặt cược với không ?

Cung Nhã Văn và Trần Chi Lâm cả hai há họng đớ lưỡi nhìn cô, không hẹn cùng lúc lộ ra vẻ bị nhát đến ngớ ra.

Nếu như bọn em chịu chia 1 phần tiền thắng cược cho chị, tối nay chị sẽ giới thiệu Khuất Căng cho mọi người biết. ” Ngôn Hải Lam bình tỉnh nói.

“Phó lý ! chị nói thật không ? ” Cung Nhã Văn chớp chớp mắt, cẩn trọng nhìn cô.

Vẻ mặt chị nhìn giống nói chơi lắm hả ? ” Ngôn Hải lam vẻ mặt nghiêm chỉnh trả lời.

Nhưng mà chị một chút cũng không quan tâm đến những việc trong vụ cược kia sẽ phát sinh sao ? ” Cung Nhã Văn nhịn không được liền hỏi.

Việc sẽ phát sinh thì sẽ phải phát sinh, lo cũng chẳng được gì.

Cung Nhã Văn và Trần Chi Lâm quay mặt nhìn nhau, có điểm không hiểu ý của cô, nhưng bất luận thế nào thì có một việc đã khẳng định, đó là họ có thể chuẩn bị thu tiền.

Không thành vấn đề ! tiền thắng được một phần sẽ thuộc về phó lý, nữa còn lại hai người bọn em sẽ chia là đủ. Chi Lâm, cô nói đúng không ? ” Cung Nhã Văn bỗng nở nụ cười.

Đúng ! ” Trần Chị Lâm ra sức gật đầu, tuy số tiền thắng được ít đi nửa có chút đáng tiếc, nhưng miễn có thắng mà không bị lổ thì cũng nên cười thầm rồi.

1/3 , tiền thắng 3 người cùng chia điều. ” Ngôn Hải Lam công bằng đề nghị.

Trần Chi Lâm hai mắt sáng lên, liền vỗ tay một cái.

Phó lý anh minh.

***

Trong cuộc hợp, điện thoại trong túi của Khuất Căng run lên, anh lấy điện thoại từ trong túi ra, cuối đầu nhìn số gọi đến, bỗng nhíu nhẹ chân mày lên.

Anh đưa tay lên, người đứng trên bục đang làm báo cáo cuộc hợp lập tức khép miệng ngừng lại.

“alô ! bảo bối ! đây là lần đầu tiên em gọi cho anh đó, nhớ anh à ? ” anh bắt điện thoại, nhẹ giọng cười hỏi.

Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, không được gọi em là bảo bối !

Vậy yêu dấu thì sao ?

Hải Lam !

Hải Lam yêu dấu ? OK ! anh biết rồi ! ” anh nghiêm chỉnh đáp, gốc miệng thiếu chút nhe ra tới sau tai, làm cho toàn thể người trong phòng hợp nhìn đến ngạc nhiên tròn xoe hai mắt.

Phó chủ tịch của họ tuy là có dáng vẻ đẹp trai, đối với cấp dưới có thể coi là khiêm tốn hữu lễ, nhưng cũng không dể dàng để thân cận.

Khi anh cười khách khí lại xa lạ, khi không cười phong độ nhưng lạnh lùng.

Trong công việc anh tận tuỵ nghiêm túc, ngoài công việc anh hoà đồng nhưng sắc bén, đối với những mưu đồ để kéo quan hệ với anh hoẳc những người muốn tiếp cận anh, anh đều có biện pháp hoá giải, từ chối làm cho đối phương không thể tìm được lý do nào để tiếp tục níu kéo không buông, đặt biệt là phái nữ.

Do vậy, có nhiều người len lén suy đoán, có thể vị phó chủ tịch từ Mỹ bay đến Đài gần nửa năm này là tên Gay, nhưng xem tình hình hôm nay, lời đồn đó không kích cũng tự vỡ.

Hải Lam yêu dấu khẳng định là nữ, nhìn vẻ cười tươi rực rỡ trên mặt của phó chủ tịch làm mọi người cảm thấy ngứa cả mắt, anh 100% là đang yêu, và cũng chắc chắn là đang yêu nồng cháy, do đây cũng là lần đầu tiên anh đem điện thoại cầm tay bên mình vào phòng họp nói.

Thật muốn gặp vị Hải Lam yêu dấu đó, không biết cô ta có mê lực gì có thể làm cho phó chủ tịch của họ như biến thành hai người khác nhau.

Thật là muốn biết quá.

Hải Lam yêu dấu à ! em tìm anh có việc gì không ? ” anh nhanh nhẹn hỏi.

Nếu như tôi muốn anh bỏ 3 chữ ‘yêu dấu à’ đi, anh có nghe không ? ” cô bất lực lặp lại.

Nếu em đồng ý từ ‘yêu dấu’ chịu lấy ‘bảo bối’ hoặc là ‘mật ngọt’. ” Khuất Căng vô lời mĩm cười.

Anh tối nay có rảnh không ? ” than nhẹ một tiếng, cô hỏi.

Em sẽ mời anh ăn cơm ? ”

Đúng !

Thật hay giả vậy ? ” anh vui hẳn lên, lại không dám lấy ngữ khí chọc phá. “em cuối cùng cũng bị thành ý chân tình của anh cảm động rồi à , Hải Lam yêu dấu ?

Cô trầm lắng một hồi, nhưng anh thì giống như nhìn thấy cô lộ ra biểu cảm bất lực mà chẳng có cách nào với anh.

Em muốn mời anh ăn gì, anh có thể chọn món không ? có do anh đặt nhà hàng không ? Hải lam yêu dấu ? ” anh vui vẻ hỏi

Em đã đặt xong rồi !

Ồ ? có hiệu xuất vậy sao ? xem ra hôm nay nhất định nhớ anh nhớ đến cả ngày luôn rồi ? thì ra có lúc bận đến không có thời gian hẹn em đi ăn cơm trưa vậy mà lại có điểm tốt, cứ vậy sau này anh nên bận tiếp, bận đến không có thời gian đưa đón em lên ca, cứ như vậy nói không chừng em sẽ tương tư thành cuồng, sẽ trực tiếp yêu cầu anh dọn vào ở cùng phòng với em, cùng em ngày đêm bên nhau —

Phù ! ” ngồi trên ghế hợp, một vị cán bộ đang uống nước nhịn không nổi, lại không kịp nuốt xuống liền phun ra.

Xin lỗi ! phó chủ tịch ! xin lỗi ! xin lỗi ! ” anh ta vừa hoang mang nhanh chóng xin lỗi, vừa lấy trong túi ra khăn tay lau đi chổ nước vừa nãy phun đầy trên bàn.

Bên cạnh anh có người ? ” cô liền hỏi, giọng nói có chút kinh ngại.

Đúng vậy ! anh đang hợp. ”

Anh nói gì chứ ?! ” cô liền thốt lên, “tại sao anh không nói sớm ? Trời ạ ! chút nữa em sẽ gọi lại sau.

Đợi chút ! Hải ….” Khuất Căng không kịp ngăn cô lại, điện thoại bên kia đã bị ngắt, anh chau mày nhìn về hướng kẻ đã phá hỏng việc của anh, chỉ thấy kẻ đó khi nhìn thấy đôi mắt lạnh ngắt của anh, cùng lúc toàn thân cứng đơ, mồ hôi đầm đìa, tay đang lau bàn có chút run rẫy

Anh thoạt nhiên thở ra một hơi, lượt ra cái không vui trong cơ thể, sau đó đưa mắt nhìn về phía người đứng trên bục nói : “tiếp tục đi !

Tiếp tục cuộc hợp, lời đồn không kích tự cũng vỡ, sau đó mọi người đều suy nghĩ về người có thể điều khiển tâm trạng của phó chủ tích tên Hải Lam kia thực ra là thần thánh phương nào.

Đúng là làm mọi người tò mò quá đi.

***

Karaoke ?

Khuất Căng có chút ngạc nhiên thốt lên, không thể tin được cô lại mời anh đến quán karaoke ăn cơm, vậy là sao đây ? hại anh mong chờ cả buổi chiều.

Anh không biết là em thích ca ? ” anh dở khóc dở cười nhìn cô, nói không ra cảm nhận của bản thân.

Em không thích !

Em không thích ?! ” anh lại ngạc nhiên lần nữa thốt lên.

Không thích !

vậy sao chúng ta lại phải đến quán karaoke ?

Đồng nghiệp của em quyết định !

Đồng nghiệp của em ? ” anh bỗng cảm giác trong não mình giống như xuất hiện vấn đề gì đó, nếu không sao anh lại không hiểu được cô thực ra đang làm gì vậy ?

Anh quyết định hỏi tiếp.

“Xin hỏi Hải Lam yêu dấu, chúng ta hẹn hò thì có liên quan gì đến đồng nghiệp của em vậy ? ”

“Họ muốn gặp anh ! ”

Ý vậy là em muốn giới thiệu anh cho đồng nghiệp biết ? ” Khuất Căng mắt sáng lên, vui mừng hỏi : “Ý nói là, em đã thừa nhận anh là bạn trai của em rồi, và hôm nay là cơ hội giúp anh chứng minh điều đó ? ” trái tim anh giống như muốn bay lên vậy

Không phải !

Cô trả lời không do dự làm trái tim anh vừa bay lên liền bị rơi xuống lại, anh nhìn cô vừa thất vọng lại bất lực không biết nên làm thế nào cho tốt, sau đó thở dài một hơi.

Nếu đã không phải, cũng xem như là một cơ hội, là một hy vọng đi ? ” anh nhìn cô kỳ vọng, trên mặt biểu cảm giống các bà nội trợ bị ấm ức.

Ngôn Hải Lam gật nhẹ đầu một cái, và cũng chưa bị diễn xuất tội nghiệp của anh gạt. “Nếu đã nói là cơ hội, em nghĩ anh tốt nhất xem nó thành một thử nghiệm đi, ” cô nói với anh.

Thử nghiệm ? ” anh lại phát hiện hình như trong não xuất hiện một chút vấn đề nữa, anh chớp chớp mắt, nghi ngờ hỏi : “không phải là em muồn nhờ đồng nghiệp quyết định giúp anh có đủ tư cách hẹn hò với em không chứ ? ” nếu đúng là như vậy, thì thật quá mức rồi đó.

Quyền quyết định ở nơi em ! ” cô chỉ nói 1 câu.

Khuất Căng nhìn cô không đổi hướng, hoàn toàn đoán không được trong lòng cô đang toan tính chủ ý gì, nhưng không cần biết cô đang có ý gì, anh sớm đã hạ quyết tâm cô là người anh cần, đời này kiếp này phải cưới cho được cô rồi mà ?

Từ trước giờ bản thân không hề lường trước sẽ có một ngày tự nhiên yêu sâu đậm một người, cảm giác này rất kỳ lạ, vì anh rỏ ràng không hề có chút ký ức gì với cô, nhưng lại luôn có một loại cảm giác như quen biết cô, cảm giác yêu cô suốt đời.

Đối với việc mất ký ức, anh vẫn đang điều tra, nhưng ngoài việc biết trước lúc anh gặp tai nạn, đã từng lớn tiếng gây một trận với người nhà, và mất tích một thời gian, còn đối với việc cô đã từng xuất hiện trong cuộc đời anh thì một chút thu hoạch cũng không có

Ok ! cũng như câu quân đến ta đỡ, nước đến thượng tuỳ, khi cần thiết anh cũng có thể bát diện linh hoạt, nam nữ ăn hết, làm cho tất cả mọi người phải khuất phục dưới sự hấp dẫn của anh, để họ nhiệt tình chứng nhận tình yêu của đôi ta, em đợi mà xem ! ” anh tự tin tràn trề vỗ ngực nhìn cô đảm bảo.

Ngôn Hải Lam nhép môi nhè nhẹ, đáy mắt không ngăn được màng mắt bỗng mờ lên.

Chúng xuống xe thôi ! ”cô nhạt nhẻo nói.

Cái đèn nhỏ trong xe quá mờ , Khuất Căng không hề chú ý đến lớp màng trên mắt cô, chỉ gật đầu, tắt máy xuống xe.

Có cần mua đồ vào ăn không, quán Karaoke có cho mang đồ bên ngoài vào không ? ” anh hỏi.

Họ nói đồ ăn họ sẽ chuẩn bị, em chỉ cần đến nơi, và thanh toán là được rồi.

Anh lại gật đầu, hai người chờ thang máy, chọn tầng lầu của quán karaoke, thang máy từ từ hướng lên, một lúc thì đã tới tầng 7.

Hoan nghênh quý khách ! ” nhân viên phục vụ đứng một bên cửa than máy nói.

Xin chào ! cho hỏi phòng 701 di hướng nào ? ” Ngôn Hải Lam hỏi.

Hai vị là bạn của cô Cung Nhã Văn đúng không ? ” nhân viên phục vụ cuối đầu nhìn cuốn sổ ghi nhận trên tay.

Phải !

Mời hai vị đi hướng này ! ” nhân viên phục vụ đưa họ đến phòng 701

Gỏ cửa trước tiếp theo mở của phòng ra, giọng nói của nhân viên phục vụ vang lên trong phòng

Thật xin lỗi ! có khách của Chị đến !

Nhân viên phục vụ vừa nói tiện thể đẩy cửa ra cở khoản 90 độ, rồi đứng nghiêng người nhường đường cho hai người đứng ngoài cửa bước vào.

Ngôn Hải Lam vừa bước chân vào phòng, đồng nghiệp trong phòng đã nôn nóng đến đợi không được liền công kích cô

Phó lý ! cuối cùng thì chị cũng đã đến !

Bọn em còn tưởng là tới phút cuối chị sẽ đổi ý, định là sẽ gọi điện thoại cho chị rồi đó !

đến đây đến đây , ngồi nào ngồi nào , hai chổ này là bọn em cố tình để lại cho hai người đó !

Muốn uống gì nào ? nước ngọt , hồng trà , rượu cũng có !

Xin lỗi nha ! do làm việc cả ngày mọi người cũng đã thấy đói rồi, cho nên chưa đợi hai người mọi người đã khợi động trước, hai người chắc là không trách khứ đâu chứ ?

Ngôn phó lý ! chị không giới thiệu cho mọi người biết sao ? hay là để bọn em tự giới thiệu trước vậy ! chào anh đẹp trai ! em tên là Tiêu Mỹ Linh, anh có thể gọi trực tiếp em là Mỹ Linh cũng được !

Còn em là Lý Tịnh Doanh, năm nay 26 tuổi, chưa kết hôn đó !

Em cũng chưa kết hôn ! em tên Trần Huệ Tình, 28 tuổi thật sự trưởng thành lại xinh đẹp

Lần đầu thực sự thấy được anh chàng đẹp trai trong lời đồn xuất hiện trước mắt, 3 con cáo tinh lập tức tranh nhau đến bên Khuất Căng tự giới thiệu mình.

Khuất Căng tuy có chút giật mình trước sự nhiệt tình của họ, nhưng vẫn giữ được sắc giọng không đổi mà mĩm cười, vô cùng hữu lễ đáp lại từng người một, xem dáng vẻ anh phải rất cẩn thận ứng phó với bửa tiệc chiêu đãi này.

Anh Khuất chào anh ! đây là danh thiếp của tôi ! xin chỉ giáo thêm !

Gần đó không xa trong phòng không phải chỉ có nữ, cũng có không ít phái nam, và từng người một cũng đang giống với người kia đưa danh thiếp cho anh, và không ngừng len lén bàn tán về anh, trên mặt vẫn luôn hiện một chút địch ý.

Xin chào ! rất xin lỗi tôi không đem theo danh thiếp bên mình. ” anh nhận danh thiếp liền nói lời xin lỗi.

Phó tổng ? anh nhìn cấp bậc trên danh thiếp, ngoài mặt vẫn bình tỉnh tiếp tục mĩm cười nhìn từng người vừa chào hỏi và đưa danh thiếp cho anh, trong lòng cảm thấy không thoải mái đến mức cực điểm.

Phó tổng , hiệp lý , giám đốc , phó lý… những người này toàn bộ không phải nhân vật thường, người thường thì không đến, toàn là tình địch muốn tranh giành vợ với anh ?

Hazi ! nếu họ muốn dùng cấp bậc trên danh thiếp để ra uy, vậy thì thật xin lỗi rồi, vì anh đây lại đường đường là phó chủ tịch của công ty đầu tư nổi tiếng quốc tế, ai có thể so sánh với anh !

(Hết chương 3)

Advertisements